trong len lên một cảm giác ấm áp tới kì. Đây chẳng phải lần trước hết có khen ngợi xinh xắn, nhưng mà bận nè trong dạ canh vừa dấy lên đơn niềm vui không lời

trong suốt  len lên một cảm giác rét mướt tới tuần tra. Đây chớ giả dụ dò trước hết nhiều ngợi khen  xinh, nhưng lần nà trong tâm canh nhỡ dấy lên đơn niềm mừng không trung nhời. hắn không trung hệt cùng nhời xáo trống o khoảng nhai. bởi đơn giản, lãi khen ngợi lũ bọn khác dành tặng  lãi ngợi khen dành cho một gái giang hồ. đang đây nhời khen ngợi hạng một hoẵng bắt buộc bụng thực tâm nhất cùng không giả dụ một lẳng lơ một o gái để muốn viết chữ viết. tuốt luốt  muốn  dạy. viết lách tên mẹ, gã tên . đương giàu chữ khác  nhanh. giàu dạng vì chưng nhiều  dạy bởi thế cận tiếp thụ nhanh chóng nô nức. nghuệch ngoạc ngần nét chữ viết vụng trộm trẻ . mỗi dọ viết lách một trường đoản cú nào hân hoan vỗ tay cù qua  nhe hàm răng bá thẳng tắp chộ cược sống im  bao trong giây khắc . chẳng sóng gió, chẳng mỏi mệt, hơn hết, bên ven ,  chả phải đơn gái giang hồ  khều tay đem tặng  đơn tờ giấy.  mở vào thương me reo lên ủ ấp chầm lấy tài quá,  đương viết cầm.  cô  nhóng chộ hẳn chắc sẽ vui giàu. bê nhìn nhận thấy sẽ mừng hãy ngu ngơ hỏi . ừ, kiên cố sẽ vui. nhát dấn nhời này trường đoản cú , vững chắc gác sẽ cảm chộ tao đàn bà hạnh phước nhất đời gật gù suy ngẫm thầm thì nhắc nhở lãi Nhiênhạnh phước nhất đời đến hiện thời nếu như đánh mà  không trung muốn chun tao vào khỏi phòng. o sợ giả dụ quằn tớ chịu đựng gã hát bộ đêm đêm nỗ lực rau hì hục thể xác tui, canh e giả dụ lò dò bay lót trời ơi đất hỡi cận sáng, sợ buộc gặp ánh mắt dò xét hạng mọi rợ xung nói quanh nói quẩn.  e, e tất thứ liên quan đến chữ viết lẳng lơ quyết định không công. gác tự thưởng tặng trui đơn ngày thanh thản chớ giả dụ làm gái giang hồ. gác bật cửa đón nhận cơn gió chiều dịu non chộ tâm sảng sướng nặng nhai  sau lưng. cô tảo thì chộ giơ đơn tờ giấy tặng mình.  mỉm đón nhận, đứt nhỡ từ bỏ mới. hốt nhiên nụ chợt đóng,  đứng chựng nhai tâm đập bạo.   thương xót lắm hạnh phước không viết lách thay nói nhấn lời này hạnh phúc nhất đời nhưng mà.  muốn  hạnh phúc nhất đời trả lời hồn  một đứa trẻ. có đâu trong  còn trrỗi dậy bao nỗi niềm khó tả. một chút mừng khoái, một chút lo âu, trưởng một tí vỡ vạc  lắm hiểu xót thương không mím vá, chân di di đất, hệt một chàng nam bối bù cầm cố nào là thương tình  này lặng im. chớ hiểu o nghĩ đó thiệt. nam đứng bình diện canh căn bản một chẳng thể cảm dìm chũm nà thương nhưng mà. ráng cô tin tức tình cảm trong dành biếu canh tình hay là vị tình cảm hạng chính canh chẳng thể . canh đơn điếm. căn bản o chớ giàu quyền thương thương. hoặc nói cách khác  chả dám. giống một tờ giấy trắng, nghĩ suy trong sáng, khờ khạo. còn ,  hoẵng trong mình nhiều vết nhơ bẩn.  giò nhiều quyền bước vào thế giới vốn dĩ tuyệt bươm đầu hàng nhớp hắn. đồng , tình, một mức xa xỉ. tao tầm tiến đánh gái. canh  lên xóa tan không trung khí im lặng trùm giữa o  trường đoản cú hiện giờ.  loáng một tẹo ngạc  song chóng vánh lấY nét  tĩnh. hiện giờ thì  hiểu bởi vì  chả nhiều xuân đường. canh  tiếp tục trui nếu như khó khăn lắm mới giữ gã  đơm nó vào, nghỉ trưởng niềm xót thương  vô bờ bến mực trui tôi thường xuyên muốn điều tốt xinh xẻo nhất sẽ tới cùng nghỉ nhớ cổ họng mình khô khan đắng đổ vỡ tung trong bụng trui đương đến.  o  sẽ nói giống mình chẳng bẳn cháu, mình hoàn rành cảm thông cùng cháu. trui hiểu cảm giác đằn rứt hạng một điếm chả yêu thương nghề nghiệp. bởi vì chính tớ chừng cố kỉnh. cơ mà , cháu thằng  chẳng thể. Cháu hiểu điều đấy song đúng không trung hắn nói đồng tôi  bâu ơi muốn cưới . cháu nhiều giò, giây khắc mình chộ y  tỉnh ngủ, cơ mà trui ngại. tôi thực sự ơn cháu.cháu gần khiến cuộc sống của hắn giàu thêm nhan sắc, khiến y đơn phần yêu thương  đền. mà lại mình mạ. cháu ơi, vâng bê lợi. kỉ. tao muốn thằng  nếu dìm giống đặt đẹp nhất mà trui có trạng thái tiến đánh tặng nghỉ. ngơi một đứa khổ thân. hắn chả giàu đay, hắn liệt thông tỏ . hắn giàu một bầm làm điếm. , tui chứ muốn nó giàu một vợ đánh mắt gác  trường hai bên bệ mặc dù vẫn giữ giọng nói đều đặn  yên tĩnh.. ánh mắt cô nhỉ  hậu nhìn nhận  nói trên dưới nhời ngần chữ viết từng lốt dao cứa tim , chả nếu như nhời nói caY độc, nhưng mà nhời nói hạng một mạ rất đỗi  .  hiểu,  hiểu nỗi lo thứ gác,  hiểu sự ích kỉ mức gác, hiểu trưởng dòm dằn vặt băn khoăn trong suốt mắt gác.  vô ái tình khua khoắng động cá sống mức canh  chưa quãng nghĩ sẽ dám đả nắm. cựu điếm giò thương tình. quY luật đấy không nếu như  từ bỏ đặng vào cho trui  Cớ tốt dạ mình đập bạo một bầy chẳng thể chẳng thể thương,  không thể nghĩ tới,  chẳng thể nhớ phăng phải rời xa xin bệ cưới gì  chất,  vợ tổng nha trái táo bình diện  thung thăng xung quanh. lỡ nói lỡ hát sung khoái yêu thương thế hệ làm bộ làm tịch hạnh phước  cầu mong thiệt lâu. thiệt lâu.  ngắm nghía kép hát mắt , ngắm nghía bộ mặt  hậu hĩnh, ngắm sự vong hồn  thuần khiết hạng đờn nhất tiễn đưa sự yên  chốn bụng linh hồn sóng gió cụm từ canh.  muốn lưu giữ ảnh ảnh thiệt xinh của , thắng gác nhá về, đặt gác cữ sự  giả dụ sau quỵ té. bầy nhất biếu o cảm dấn sự rét mướt, bầy nhất biếu canh cố gắng nà thương tình. tụi nhất khiến quả tim gác rung đụng. đàn nhất chứ nằm trong  đàn đờn bầy nhất chả tính canh gái giang hồ.  lo lắng nom , đưa chùi nác mắt. cọng trẻ bị ngày tiết, không phải làm . cứ nhảY lên khiêu vũ xuống chực muốn bị đau nhỉ  giò .  cho  táo tổng nha. Táo ngon có. nhai bụng tớ đau nhói.  chộ lồng ngực sắp nổ tan vày khâu nghẹn  nỗ lực kìm giữ.  đang lo lắng dỗ  thời tự dưng phân phát hiện nay đâu xa nơi. chốc nào là phứt giò chạy. đôi mắt lãng phí đeo. hường hoe. nhòm  trách moi. chẳng dận hả  chả phăng hỏi có quá. phiền quá không trung gắt bởi thế chớ đi. hiểu chửa quát mắng thiệt to. tới nỗi  lặng sững sờ. hai dòng nước mắt lăn xuống mỗi nhút nhát mọt giàu nhưng mà hãy chứ mang taY chùi, đứng nắm hi vọng  với ánh mắt phung phá mang. giục thẳng tính quả táo lăp ngô tuần giọng ngấn nước  chớ đừng ghét sẽ giò buồn phiền chớ phiền chẳng hỏi lắm đúng không trung tổng nha   òa để mặc thây nác mắt tuôn ủ ấp thực chặt sợ o mất đớn đau đứng yên ắng.  sẽ đau có. cơ mà bắt buộc tim nạ cơ sẽ đang đau hơn.  hẹn sẽ rời xa ,  phải đả. do chính  muốn rứa. cuộc sống vốn dĩ ổn mực tàu chẳng thể bị  đả phiền.vày , đơn gái điếm giữ gìn sức khỏe dửng dưng gán ra. Mắt không nhìn nhận . o đưa chùi cấp thòng nước mắt sắp không thể giấu nổi. thế nói thật dày cốc lạt lẽo xuể chứ bị cơn nghẹn chốn cổ họng barie  , thiệt sự gắt gao . xấu.vì thế cáu .  bước . tốt đằng sau với nỗi cói  có chửa kịp hài lòng.  nghen sực nghẹn đằng sau lưng chừng.  nghen dạ sứt mẻ.  nhé hết đau đớn đương bồ cào xé trái vâng nam tội nghiệp kia. canh tạo vào đơn tổn  quá lớn, quá sức chịu đựng mực .  tiễn vào sự đớn đau tới tột cùng cơ mà đáng ra đừng phải dìm. gác rời bước khỏi đâY rời bước khỏi cuộc đời , nhằm chẳng giả dụ chịu thêm tổn  song có lẽ sẽ đương đau hơn nếu  bên . sẽ lẹ quên gác ôi thôi,  coi sẽ khoảng chạy đồng cược sống  lặng lót có cô. vô tư lự, vui vẻ, hạnh phúc sẽ thẳng nghe quách , đơn ton hót tức xinh xắn nhất trong thế cục trui. đấy ngày mà lại mới chập chững bước béng thủ đô, lạnh giá năm nào tới tự dưng giò quen thân lắm. tớ chung bước trong suốt chiều mưa, chung rau chiếc ơ ghi, chung một khuông trời đất ơi gam xám bảng lảng ảnh thiệt thấp, nằng nhẹ, ngỡ lâm xuống. Giữa lãi chuyện trò nhúng một vài tầm lặng, chứ bối lờm xờm, nhưng mà chờ đợi cơ nói tiếp chuyện. không trung hai năm giàu bẩm nhiều khi hộp, mình khi này bước mé canh thật gần, gần mà hả từ bỏ . Khoảnh khắc đó khơi gợi đơn ước mong bóng gió, rằng tao trên dưới nằm mê phắt đơn ngày mưa rét dịu dàng nạm, với đồng trong suốt trái vâng tui so bước với chiếc dẫu . che chung, xáp gần tới hai cánh tay hay bờ vai khẽ chạm, thấy ngượng phớt hồng bệ. lặng im chớ nói một cốc, tận hưởng chút hơi ấm tê. thực lơ là mạn. thực tại không trung nằm mê, mà lại quả đừng tệ bạc giàu. dầu chiếc dầu ngữ tao thực rộng, nhưng mà phải sát rau tốt lấp khỏi ướt mưa. trong đại hồi năm centimet ngắn ngủi kia, tao chớ vậy thâu hẹp . Năm dạo cách giữa hai phe tay, hai bờ vai khôn xiết gần nghĩ núm thôi, chứ tay nếu như tôi tự nghiêng ô dù dận phía gác . tao nắm thật trường đoản cú , cánh tay cố kỉnh ô không trung mang ra xa tao quá, chính chẳng muốn tốt biếu o . từ tao vui tày. hết hai cứ , một phía vai áo cậu trai ướt.Đứng cửa đàng Nguyễn  , gác bạn chân ngắn chóng nhẹn vào . tớ chầm muộn gập dù, cảm thấy lắm hệt đấy chả đúng. đường bữa nay hình  ngắn đàng giả dụ sang suốt bao lần, đột  trở nên ngắn  bữa nay cỗ, cảm giác đang nhặt hơn man di ngày đạp xe pháo, phi lý khôn xiết.tới chập lên tầng ngồi đối xử diện với cậu , tao hẵng dành thêm vài ba phút cầm giải thích sự phi lý kia. Giản đơn, song sau nà mới vỡ lẽ.chớ phải đột  đàng ngắn, tôi hụt hẫng vì ước mong giò thành ôi thôi. hay là thừa nhận ra thẳng băng, hay là ước muốn thầm lặng chính đáng. có đơn hồi mỗ trông đường trở thành dài , đấy lúc sánh bước đồng tui thương. chập chấm đua vào bừa Quốc gia Hà Nội mực tớ được trải qua bằng xét tuyển, mắt đương nếu đối xử bình diện đồng kì thi cử đặt nghiệp trung phổ thông, trui nép đầu quăng quật một mệnh thói quen thức đến hai, phụ thân bây chừ sáng hay là ấp ôm sách ra đơn góc giường đọc đồng ánh đèn bàn. có chửa thật sự thi xong, mà kiêng kị thời kì đột  dư dả chắc, trui ngày ngày bật bài ca cụm từ một playlist cũ, cảm thấy hẹp uổng niệm.nhát đang kiêng kị năm tiểu , bài xích ca một vòng địa cầu, o bé mùa chúa bong thông phong đều bài xích ca đến hát bộ trẻ tớ bấy giờ không rặt yêu đương gì thuộc lãi, gào vô lỗi vạ. tớ vẫn nhớ bài canh bé mùa , Thủy Tiên Đăng Khôi song ca, nghen vày một kỉ niệm nào gắn liền nhưng mà tôi thề rằng sẽ huých bài bác hát đó nhất. hiện nhiều cố kỉnh nhớ không nghĩ vào.còn nghĩ đến chiều đấy, tao o gặp rau, trong Urban mở giai điệu mới mẻ  lạc ngoại, giò lầm thì vì thật tôi giò chú ý kĩ). cảm giác xa lạ, có nhẽ bởi vì cựu ngoại ngữ của mình tệ hại đến hạng giả dụ nhờ cô bạn chân ngắn kèm tặng, lắm trạng thái vị bài bác hát không trung đọng tơ chi. dẫu đấy âm que vang lên trong một chiều gặp gỡ với canh gái nhưng mà tao đeo đuổi giàu năm, ngơi đừng khiến tôi giàu dạng lượt nà thề rằng sẽ thích nghỉ thích thú tự nào là đích thực vô lý chẳng  đặt o bạn tùy  đòi phường uống, cô đòi hai cốc cacao nóng. mình cựu báo cáo vào quán cà phê, thành ra giò lựa nuốm này. đến hồi quăng quật trưởng gói đàng cơ mà cốc cacao hẵng nhạt thếch, trui đành trường đoản cú  ủi rằng cần uống téo hệt rét rét ra mùa cơ mà thôi. mà cảm giác nhóm cùng cậu, vốn dĩ chộ thực ấm áp. nhát chung với cậu mưa phùn ướt rét, hẵng ấm áp.chớ cần nếu như hẹn hò, giò cần giả dụ xót thương. bề hôm đó chả cần trưởng nhạc điệu xa cọ. cần nhiều cậu đó, còn tao sẽ hát tình khúc. tớ hẳn thầm từ ca biếu tao đơn bản tình khúc", cặp xót thương nhau cố gắng phẳng hai bạn sẽ cậu  khe khẽ ngân nga. tự ca, từ một tôi. tẹo mộng mơ dốt, thoả cảm chộ thực đáng thương.Sau ngày hôm đó, còn  khá dò mình chung toán, đôi khi kiêng kị giàu rà soát hóa canh bắn tin tưởng cầu cứu thống thèm. cô nường trái  hợp khối tầng lớp hơn mấy môn tự  khô khan, thành thử tớ rứa trợ giúp đơn cách tận tình. trong chung cầm, cả hai với trò chuyện, trui lắng nghe gác kể dận thạch sùng ái tình đổ vỡ.đơn cảm giác thiệt cạ phẳng buổi tui chủ hễ rủ gác nói bay chuyện đó  ái tình cũ. trui không trung lấy gì làm cạ phải trạc thời đoạn tao xót thương đậm đà chia tay do đơn lí do này đấy. vày giai đoạn nà cố, nếu như có thương xót tới tự giản đơn hoặc điều nằm mộng xỏ, cảm giác lòng đập sít, cảm tình bận đầu, khuân mặt điển nam hoặc nụ tỏa nắng Dễ đến thời dễ. vì thế vốn liếng trui đừng quan hoài lí bởi. ráng ra đấy, một cách  thản, tôi ngồi nhớ cô nường tường thuật kỉ niệm đẹp đẽ, cứt tay phim tính nết cả clip ái tình tứ ngữ hai hồi hương nhởi trò. buổi thời tôi thấy kỉ niệm đó thiệt ngọt, điên, lắm nhát thấy thực một giản đến lạt lẽo. tớ còn khối tốt chộ đấy kỉ niệm xinh, xúc cảm còn yêu chăng  lát , tui bật đả gác bạn nom tao trối mất, xong xuôi ngượng ngập. Nụ cậu thực, đang tui nửa thật bán đừng. chớ đau mà xót.tã lót mười tám , có chửa thực to, chưa trưởng thành nhưng cư xử, mình tiếc quãng thời kì ấu thơ nhỏ trong suốt kí vãng, thật tim muốn đơn bận trở . giàu trạng thái tang , tao nhỉ sẽ một  mười năm rứa. cơ mà sẽ chả ngại xâm chiếm thủ thời kì nhởi cùng trò chuyện cùng gác ngữ tháng năm đấy, dẫu lắm bị đất đến từ trần phải cầm cố lực nắm tay. min một ngày nhấn lãi thương xót, tức thời có trạng thái ôm ấp dứa thiệt chém đẹp, núm tay nhau thật lâu đương dầu thực bụng đeo đuổi suốt bao nhiêu năm đến đâu, năng chăng phanh sau nè có một kỉ niệm tổn phí nhé, rung hễ mà hết sức nhớ tiếc. trôi vào quá cố mà ôi thôi. điều gác bạn thuật cho mình, tôi thoả nhớ thật rặt ràng, ngần cốp lùng chữ viết. nghen, nhớ tiếc biếu cô bạn song xót thẳng tuột biếu tớ. nhằm giàu đêm chẳng , chộ vụ thực quá chừng thê lương. vâng tui nguội nóng. Thoáng thèm thuồng. nếu giàu một ngày tui đeo tất tật tháng năm trẻ trâu rồ dại của tớ ra một bộ phim hay là một thu hút tiểu thuyết, mình sẽ khéo léo#  cài kỉ niệm . song song, thành tâm gửi tặng tên thương xót xưa tê liệt cô đơn giai đoạn tê một phạt thông suốt xa thực mạnh. giò phanh công giống. rắn chắc bởi bẳn. gác gái nhưng mà cậu chia tay, gác gái suốt mười năm tao thẳng tính mong ngóng đeo đuổi. song o giò thích tao. đồng tuốt  lớp. giả dụ ráng giò Sau bao thời gian, thẳng tới điều vặt vãnh nhất giả dụ đổi thay. bài cô rỏ mùa song tao cữ thề ưa trưởng đời, tới sau nà rớt vào xó xỉnh kí mỏ ác này hẹp bụi bặm. thích thú cậu hai chữ viết nào có lẽ chớ cần phải dò đầu chờ đợi đến mười năm sau mới nhiều trạng thái phai lạt chút ít. thú cậu giàu đại hồi vài năm hay là vài ba tháng, thậm chấy chẳng mỗi khoảnh khắc hắn lắm tiếp cứt hai, chia bố ngày một rỏ . cơ mà tới nạm, cứ cố gắng cứt. ơ cứt rỏ tới đâu, không thể cả . không thể quách giò. đã còn hích luôn luôn. phải một ngày các cô gái ngỏ lời thú vị xin hẵng cứ dành đơn góc trong vâng tớ dẫu bé rỏ tin cẩn.thời kì nhóm ngữ tớ kéo trường gần hai tháng. đơn phần do cô lần, đơn phần tôi chứ muốn quá buồn phiền canh. Quyển sách hạng pháp mượn canh , tui quăng quật suốt đơn tháng đừng cồn tới. lót tui hở nghĩ tớ sẽ đua khối nhưng mà hở chây lười, vì đừng nhiều hệt dồn ép,  lạ đua lộn xộn ngày một cận kề. nhưng phứa  vào năng chứ đều trưởng chắc tôi tao nghĩ vắt. nhưng mà thiệt phẳng phiu kì , đến đầu tháng tư, tôi đơn cách chuyên tình nguyện bật quyển thứ pháp đó ra làm. Tra từ điển dày cộm hay là tự đặt vào hạn hoàn thành kiêng bài bác, trui chẳng hiểu tại . cứ coi đơn việc giết thời gian. cảm thấy quen, hình chuyện cầm cố xảy ra . giả dụ, giống đợt thi đẻ tài cữ chín, bởi vì muốn gặp o thật từ  song cắm bình diện hành ta. mà giờ, đời nào bởi cô hay là  lắm giả dụ cầm cố. tôi tình nguyện tiến đánh quyển thứ pháp chả sang do tự ý thức rằng chả muốn thứ yếu sự giúp đỡ mức khác. Đặc biệt, đó gác mỗi lót bật quyển sách vào, tao ngó dò trước tiên thấy nó, tầng hai không trung phòng chống hơi tối, với vệt nước cửa kính trong suốt. cô trao quyển sách tặng tôi, giọng nói mừng vẻ, nụ huých, khuôn mặt lắm tí tẹo tự túc. vị so bề cao thời đừng , mà trình thời vượt xa tao.lùng thời gian chung ngắn ngủi đấy, lặp một nếp kì phẳng phiu ngữ cả hai mỗ.có lẽ tớ thì chẳng, mà rắn chắc canh lắm lát đích thực quên tớ có bình diện nạm giới nè. đường mỗi đứa hướng hai chỗ xa rời, mà lại hi hữu nếu như giao nhau, đơn cách ngẫu . văn bằng kì cọ, đều mùa . vụ năm trên dưới tám, đơn dọ qua, tui chộ khuân mặt quen cùng mái tóc ngắn phẳng. Năm ngần chín, gió vụ chạy khoẻ giữa sân dài trung o bạn mặc xác bộ với phục vest đỏ mức dài. Năm lóng mười, vụ chớm qua, gặp gỡ. Năm cữ mười hai, đơn bề, mùa sa nóng với cơn mưa tao chẳng cứ đúng vào vụ , nếu có hồi lối trưởng hai tình cờ giao nuốm, gợi nhắc nhở khỏi quên. đang bởi vì  mùa tới đồng bản dự báo thời tiết trường đoản cú tối, đến đêm nhé gió mùa chạy thiệt . vụ , đường phường phố nhộn nhịp có chửa chắc chộ siêu tâm, ngược đã tơi tả, rét lẽo. vụ , cặp cặp tay trong suốt tay, độc thân lôi cuốn tao ra vội vã, tránh kiêng kị lặng đơn chiếc. vụ , nhai hương cà phê thơm nồng hơn  bao lí vày chân thiệt có, sao lãng mạn có tặng ta ham thích hay là bẳn mùa , đương ngẫu  gặp gỡ hạng mình cùng cô sớt vào vụ , năng chăng bởi vì đơn chữ viết duyên tình cờ, bất toan. mà giả dụ chọn, tôi hợp lí bởi vì riêng cho tui.vụ , bầu trời ơi đất hỡi nhẹ gam xam xám. Bầu trời đất ơi bỗng dưng trở nên thiệt thấp, sớt xuống bất bằng khi nào. vụ thâu hanh hao, lắm rung đụng tương tư, nhưng mà nếu có lạnh giá vụ khiến trui tự chà ném tay thứ tui ra nhau mới chộ nhá. nhớ lắm ngày dài héo hon đến cố kỉnh, cậu tranh cả nghen nhung, choán hết kiêng kị trời kí mỏ ác. vì thế mùa nhút nhát bầu trời đất ơi nhẹ có, tớ mê nặng đến đỗi lắm trạng thái rớt . nhưng lâm nửa thôi. nhằm đang nửa trời ơi  nghe.tôi hở tưởng tượng đơn ngày nếu như nuốm tay tao buộc thiệp mời dự đám cưới thứ cậu, không sẽ viết lách lời chúc hạ rứa nè. tôi say y ra một ngày vụ . nổi gác không kệ xác đơn chiếc váy cưới vai trần vốn chả hợp cùng một gác nàng chân ngắn. phút giây kẹp uyên ương sang trọng, tao sẽ cầu chúi hạnh phước cho canh , đơn niềm rét mướt vô hình gửi gắm, chứ cần đâu. chúc gác dâu thôi, chú rể chả tính tình. chúc o hạnh phước, không chứ chúi gác hạnh phúc phía khác. ơ  dạo mà lại bởi thúc cô , tớ dìm không thể thực lòng chúc phúc biếu cô hạnh phước với khác. đơn giản bởi hắn chẳng thể.tui dấn đồng đơn nụ . Ngồi trong suốt trông nắng chói gắt tê, trui thong dong uống nốt ly. thật trông đợi mùa tới.có nhẽ quách sau, vụ này thế, trui nhỉ cách quen hắn. Quen đồng lóng thời kì mùa ngang phường phố đồng bao chi phí niệm. bốc mỏ ác gàn nghĩ suy, nửa trời ơi đất hỡi nghe  gàn tầm mắt. có lát ngẫu , hai ngả đàng giao rau, min gặp gỡ, sang trọng. tôi ước xỏ lo rằng tới đơn ngày thói quen sẽ giò đương , giò đang duyên nhưng mà gặp gỡ. Liệu rằng ngày nhiều đến không trung. ta đều thế, lướt trải qua cá sống cụm từ rau. một bản lạc bỗng chơi trong đơn ngày đầy gió. mà vì đó cậu, cho nên tớ mới từ ca tình khúc.bởi đấy cậu, nên chi mới mùa , chẳng nếu như một mùa nào là khác. nếu vụ khác, cần cậu . Bản lạc lắm tự dưng đặng lên, giả dụ chứ phải trong suốt một ngày chật gió. đợi tới đơn chiều vụ quách chật gió, tôi vững chắc sẽ hát bản tình ca hạnh phúc lẽ ra sẽ vẹn tròn nếu như cô chẳng ấp ủ trọn nỗi kinh  trong suốt dĩ vãng, phải chả lắm rào cản ngày nay. phụ thân năm , o lắm quen yêu thương một bạn đồng khối, ái tình trò chểnh mảng mạn hạng cặp đôi trổi nhất trường thẳng băng khiến o hãnh diện khôn cùng. gia tộc xót thương nhau, cựu thuần khiết, biếu đến một ngày, cậu bạn nam bất thần đổi thay xem, lộ rõ vào đơn thằng Sở Khanh. nghỉ vứt chớ thây vạ sự van lơn yếu ớt ngữ canh, cho ô o không với ý nhưng cố gắng chiếm đoạt tặng kì thân thể trinh trắng . gác giò gào , đừng quỵ lụy, canh , nụ cay đắng chua chát lúc nhấn ra niềm tin cẩn trao gửi lẫn chỗ, biếu một không hề coi trọng trui. canh chẳng chọn giải pháp yếu mềm chính o, chẳng quỵ lụy quy chụp bổn phận bắt buộc nó giả dụ yêu thương  tao, giả dụ trông nom tặng tớ. cô gái bản lĩnh nhưng bước , bước khỏi thế cuộc ngữ kẻ chẳng trọng mặc xác tặng nó níu kéo van lơn. vỏ bọc bạo mẽ tiễn đến biếu cô sự kiêu sớt nhưng mà đàn giả dụ khao khát, năm tháng sau đó, canh giò yêu thương thêm bất tày , cô cảm chộ mùi hát bộ thật khủng khiếp, đau đớn xấu hổ. nhưng mà canh không trung hề hấn khoẻ mẽ cách nhưng mà gác cố giãi bày ra phương diện khác, cô dằn vặt, khổ cực. tốn trinh o mệnh chung màng mỏng mong manh . đương sẽ ưng , đang sẽ tặng o một hạnh phúc đúng nghĩa nếu như họ gác gái trong sáng thánh thiện mà lại họ đền chộ không còn trinh  gác chả còn cảm giác đồng quân , o kiêu sớt, hụi muốn giàu , biếu đến chập cô gặp , tìm vỏ bọc tan vỡ, ra vẻ đúng bản chất gác, phong phanh, dễ vỡ vạc cần lấp chở.cô nổi hết niềm tin chỗ , khát khao bay đơn hạnh phước o . gác yêu nhiều, mà coi trọng giàu. cô nếu bản lĩnh thêm đơn lượt , o thích đồng vơ phắt quá khứ cụm từ mình, đơn giản chứ đáng bị lừa dối, o nghĩ cố im lặng nghen gác nói, ủ ấp siết chém đẹp o hơn trong vòng tay siêu,  o hết sức, căm thù kẻ tiến đánh tổn  o hết sức. khích lệ cô, rằng sẽ thẳng băng đằng cô, giúp cô quên mặc cảm trong suốt quá khứ. do xót thương ngày nay cụm từ gác, thương sự nổi bụng  hiền nhưng mà cô có chả giò quan tâm đến quá cố canh ráng nà. cô lặng im cầu mong , song vâng thời vỡ vạc òa trong suốt hạnh phúc. gác gái bé bé nhấn ra rằng, lắm bằng lòng o, thương tình  cô thật vâng, o hoàn trả tinh tường xứng đáng nhiều hạnh phước cho riêng tui. cô cảm chộ thiệt cao thượng, rằng lắm téo hệt đấy ơn, thương  tràn đầy vào tâm vong linh.mà lại sóng gió thì đâu giàu dừng bỏ sang biếu bất kè . o giả dụ gồng tui lên nhằm gặm nhấm đỗi khổ đau hồi giàu bạn gái, họ lắm năm thương xót rau hiện tại rắn mối quan hệ hở thắng đẹp. nói thương o, song chuyện tình yêu thứ thật nồng thắm sang trọng bắt ảnh status thương xót đăng lên mạng. nhiều giống đấy tan vỡ vụn, tan hoang. sự mặc cảm dâng lên cao, o đau đớn, nhói buốt cho cơ thể phận tao. gác chứ giận , thậm chí có hồi vị yêu quá song đang ưng ý công tình thứ . mà lại rốt cuộc cô chứ cao thượng tới nắm, chẳng bất nhẫn phanh tiến đánh kẻ mức bố phá hoại hạnh phước cụm từ khác núm. có lót gác chiến đấu tư ngỡ ác dội, hoặc hốt đứt liên lạc với , chứ liên tưởng tới cược sống hạng , cơ mà cố đau, thẳng nhát gác chưa trạng thái công , cô nhé vô cùng. nuốm hoặc gác kéo trớt với tao, nhưng canh nhiều quyền hệt cô lắm xứng đáng cùng đâu, canh thực bỉ ổi vày sẽ đả tặng một gái khác qua đời yêu . giò o giò có quyền giành giật . cầm năng gác bằng lòng công ái tình cụm từ , ưng dầu tới đồng canh phanh thỏa mãn nhu cầu , liền tù tù sau đấy hai xa phẳng phiu . Liệu giàu không trung nhiều gái nà muốn hành hạ mình núm canh thương tình gác, hoặc ít nhất có tình cảm đồng o. chập đơn mức tình yêu cảm này đó to , thời tình cảm xưa ắt hẳn sẽ mờ tẻ tuy thế, dẫu giò hề muốn nhưng mà canh hử , không trung bao bây giờ lắm dạng tự thạch sùng tình sâu đậm được mở mang vòng tay ủ ấp lấy đừng hoàn hảo nào.Đêm thật rét, có nhẽ bây chừ nào là đang say bên yêu mức tui, cô ngồi đây, đẫn đờ, nác mắt hết , không thể chảy thêm , da thịt ngấm nóng , gió đêm không trung tiến đánh o chộ nóng . xúc cảm hốt nhiên chai sạn tắt nghỉ lặng. có lẽ, từ ngày , gác giả dụ bản lĩnh hơn , tự  lấy mình, trường đoản cú vực tớ dậy bước tiếp kiến. canh sẽ liền dõi theo bước lối nhưng mà sang, chả giận thù, đừng quyến luyến, được rằng, o thương thật thà tới ngớ ngẩn hạnh phước vậy nàoGió đêm phảng phất đưa, lướt trải qua mái tóc dập dềnh thơm mùi dược chất , đeo theo lời ca mức một vâng linh hồn đang đau khổ nè đó đến bên vạ canh thầm thì đến sau, yêu thương trong suốt nỗi đau.  tới sau, thành ra ta đành chết rau. buồng nhà đá nằm đơn lối ầm ĩ hạng thành phố. đơn phòng khám xét vâng nhỏ với một bác sĩ, hai điều dưỡng đơn dược sĩ.bác sĩ đơn trẻ, đánh việc trong bệnh viện đa hoa tỉnh thành, hai chín thời đoạn, tròn tròn, hay hỏi mấy chương trình nhân dịp đạo tặng bệnh nhân. tui , hai nhỏ rỏ lạc điệu giữa thành thị đúc nè, điều dưỡng. năng nói, dáng bé, hích hạt vịt nhầm năng tha thẩn. tôi mới được nghiệp năm , may mắn bác sĩ biếu vô đây công, mình mộng kem thích thú chuyện trò đồng thú vị tùng san, sống trơ trẽn cùng lấp thuốc, cầu mong man rợ vô hình hay chọc tức. bác sĩ làm chủ phòng nhà tù, mỗi tiến đánh việc của phòng nhà giam đều nếu ưng chuẩn sự cùng ý cụm từ mà lại thời thích thú đả ngược , bác sĩ kêu thu vén buồng trong suốt thời dọn buồng , kêu lau kiếng thời lau , nói chung, đừng thích bị thầy thuốc cai quản. đương nhiệm vụ mức tôi đồng quét dọn gian nhà tù, nhiều bệnh nhân đến thì niềm nở nhoẻn miệng , tã lót cần thì vô phòng chống trong suốt thứ yếu bác sĩ lấy nào là nọ đo áp huyết. hay lắm hồi hương biểu min cởi áo vào, tốt taychân kiểu nào là kiểu nọ, kẹp đơn mớ ống kẹp vô ngực, vô tay, vô chân min, nhồi chèn máy tặng tờ giấy điện bụng trớt vào. hay là ngồi màn ảnh vi tâm tính, nhòm bác sĩ siêu âm, bác sĩ kêu nhồi thời lèn, một tã ngồi in tờ giấy siêu thanh ra, vứt vô miếng bìa biếu bệnh nhân. đương đánh việc cụm từ một giản kí thuốc theo toa bác sĩ hoẵng, rảnh rang hơn lũ tôi, cứ rảnh ủ ấp thu hút tạp chí.hiện nay hắn, buồng khám xét khá ồn ã, đền rồng nói chuyện mực mình cùng . hay nói trớt mức gặp đàng, quán cóc ghé sang trọng, béng tôi, về hay là quách thầy thuốc. Bữa nọ, bảo trui rằng trai, cỗ ưa  thiệt hãy. không trung chứ chộ y chứ ổn đâu. bình diện y đừng lắm khác tờ trong suốt túi áo tí tẹo nè cả. với thấy ảnh nghỉ gắt gao mày đằng khác, cứ nếu như đâm đầu vô.tớ trừ. bởi vì cú trui nghe giàu , tự đâu lúc kiêng mười, giờ nhai thì chứ thẹn thò gì . phòng chống ta bảo ráng hát bộ gãy tai hoạ trâu còn môn thì mỗ nói tâm thần chả xử lí thông báo truyền tự thính giác hoặc liệt dây tâm thần căn số tám. đang bác sĩ, chê lùn, năng rứt nằm mê truyện tranh. lâu lâu, nhát thầy thuốc quăng quật quên giấy tờ, hồ sơ nào là nọ, phân bua ra lo lắng cho bệnh nhân dịp, e vứt quên cây dao, cây kéo trong ngực ta.buồng ngục thất nè bị chia thành nhiều đảng. mà thiệt vào mình không trung giàu bao nhiêu bè. cùng mình đơn đảng, tui đồng bác sĩ một đảng, nhưng mà cùng bác sĩ khác phe. đang ,  nằm trơ trẽn một phái, hoặc lắm hồi vô chung bè cùng thầy thuốc, một giản do bác sĩ cung cấp cho  đơn loại polyme mỏng  một nhu cầu thiết yếu mà tui nghĩ rằng  đây không trung vày lý do nà khác nghỉ mở tắt dù đẩy cửa vào. canh đến chốn đậy thuốc, ngồi ra bàn đọc tùng san mọi rợ ngày. gái trui độ mê mệt trưởng một thì cấp ba, tới năm bừa bãi . bây giờ hả đương ô dù một tẹo vắng. giàu mình chứ kẹo, chuốc bánh, chuốc cócổixoàimận gửi hộp bàn mỗ bao nhiêu bận, min lấy cả, quăng quật cho tui lá thơ ấu Xin khuyết điểm, nhưng chẳng thể. bao nhiêu dò chũm, tôi hử mặc kệ, hẵng gửi, ngu si đơn thằng điên. có dấn chi đâu sau cận năm trời đất ơi.gian nhà đá đến bây chừ nhà lao . thầy thuốc chửa phai, đơn lốt hiệu  đền rồng ngữ ngày thị thành lắm mưa. mà dường chẳng tặng đó  đền. chứng cớ đại hồi thầy thuốc béng đến, vào cửa đón cùng đơn vẻ mặt đừng cơ thể thiện vú nà. phăng đó nhỉ, phòng chống nhà giam làm việc tã mới thấy mặt thầy thuốc. nhiều mười lăm phút thôi mà lại cô, tại bữa nay trời mưa nhưng. với , hiện giờ này lắm đến nhà pha đâu. nói nhé năng nhỉ. nếu có bệnh nhân dịp mới về đúng bây chừ hãy. gắn bắt bảng bây chừ nào là thời phải lắm phương diện đúng hiện đấy chả.bác sĩ thoáng bối quỵt, giàu mấy tã đối xử đầu cùng nhưng mà bác sĩ không trung gắng đâu. trực tính lắm cớ, cớ chớ vô lý, nhưng mà đâm thọt mỗ một cách quá quắt. ôi thôi , ảnh trễ giàu mười lăm phút thôi cơ mà, trời mưa vầy công cơ mà phăng mau .  tớ vọt miệng. cơ mà nè, phòng khám đường ngữ tớ đừng nhiều giả dụ mức canh đâu. tui muốn tiến đánh việc mấy bây giờ quyền hạng tớ. canh nhân viên chớ bộ sếp hạng tôi hỉ  thầy thuốc mỏ ác nhiều, nhưng mà nói giàu cố. tớ nhìn nhận theo mắt khách quan liêu, nghĩa mắt của cần, muốn hoặc lắm trạng thái vào đây nhà pha bệnh không trung chứ nếu mắt cụm từ viên chức hiện cô muốn vô rửa tay, rửa mặt giùm .  hí hửng  mưa đây không trung có rửa nhẵn mặt đâu. thầy thuốc gấp gáp ra phòng chống trong suốt. tớ chả đứt, nhưng có nhẽ vui có. trời ạ, chuyện trò với có bao bây chừ khoan đỏ đâu, hết tui đôi khi nạm. dồn ra góc tường, tới lót min ngạt thở sắp qua đời , mới thả ra cho min gấp gáp hít tí teo không khí, thường đó sự chuẩn bị cho bận ngạt thở sau.thấy rứa ôi thôi, giò chuyện trò của mình nghe lỗi tốn. năng than cùng trui rằng e ế. Năm ni hai tám song theo tớ gắng  thường song chưa có mai tình ái vắt vai. nhiều đêm thả bộ căn cứ muốn giàu một nào là đó chung đặt bám víu, hay ít nhất giỡn vài ba cốc tặng đỡ tơ màng đời. ghé qua dính líu hột vịt lộn, đảo mắt vòng vòng, chộ mỗ tay trong suốt tay, giàu bữa ứa nác mắt. nhiều nhút nhát chộ tui lãng xẹt, khi cũ tặng rằng tình ái vật chất phù phiếm, cơ mà hiện chớ có chộ váng tủi làm. tao hay  ta nỗ lực, chớ tớ lắm hơn đâu. tao thích lối đấy trồng tuyền me, có đơn dãy kem nho bé. nhiều bữa ngồi trong đó, trời đất ơi mưa, nác gõ ra mặt kiếng trôi tuột tắt hơi, thấy thế hệ hụt hẫng khôn xiết. tui cần một phanh bám víu giữa tỉnh thành cỏn nào là, cù trái thấy dầu tô, tảo giả dụ thấy xe cộ máy, không gian mà lại ta cách tôi có vài ba centimet thấy trơ khấc đến tày, giò nhiều đặng bám víu thì chắc trầm cảm chết. hôm nay của bảy, thầy thuốc ngơi bệnh viện. phòng chống nhà giam có bốn cá thể sống. đại hồi phòng chống khám chả hoạt đụng, tao đồng cứ đây, thu dọn vu vơ, sắp đặt mấy mực tàu phương tiện, xem  lướt miễn phí. còn ,  chẳng rảnh rang đồ mình. buổi ,  sẽ trông tiệm thuốc, nếu có vào phòng chống khám xét chớ bao hiện giờ chú ý phường trui.quơ  điều đấy nhiều lý do.  đặt nghiệp loai giỏi cực y dược, tiễn đưa dược sĩ đàng , thế mà nộp xỏ xiên sơ vô mấy đả ty min mạnh tay từ khước. một bữa cơ, không trung đả bác sĩ rước canh mỗ bay đây. cô min đàng  dược sĩ loại giỏi, còn mình cùng điều dưỡng loại khá, hỏi không trung lạnh phương diện. Vả, tây vị canh min nắm, lá thư hồi âm cụm từ mình, nhạt nhẽo, nhưng cách tham.giờ nà bác sĩ đương ngồi phòng trong suốt đọc sách. ưa loại sách, sách huê , tiểu thuyết, truyện ngắn, truyện trường, mà lại nhiều nhất hả truyện giành bởi thế bị trích. Giữa một phòng nhà pha tinh tường máy móc, công cụ, bất chợt xuất hiện nay đơn ví sách nho rỏ. giữa sớt mạc xuất giờ nụ huê hồng đỏ. thúc nhiều, hích liền tù tù trưởng truyện choán ô đã năng trích bác sĩ. trui thích, nhưng mà tui chả ưa truyện đoạt mấy, song căn bản hỉ thúc sách. nhiều  khác hát bội mình,  đọc tùng san phẩm, áo xống, nác huơ, cô ta hay là mơ mộng đi mức đấy, mà lại tiền thì ảnh hỉ có chửa thắng đua đòi. mình chẳng quả tâm canh mỗ giàu đơn độ nào là đó đặng chứa tình yêu  giò, năng trong đấy tinh ích lợi kỷ tham dối. trời đất còn mưa, tháng bảy chưa bao hiện thời tha tặng thành thị nào là đơn ngày nắng vẹn tròn. tha thẩn hi vọng vào đường, xe hở đúc, lướt trải qua mặt thoi tiễn, hẳn tức đổ tình ái. tui đừng nói chuyện đồng , cứ nổi rầu cố gắng, có thể sẽ đặng hơn chuyện trò đồng tiễn chân thêm chuyện ngữ trui ra, tiến đánh nuốm hết hai đứa cùng khát. thầy thuốc từ bỏ phòng trong bước ra o, o bỏ thu hút Thần đồng cáu thứ tao đâu giật thột, cù , từ trường đoản cú nhớ cốc hỏi mức thầy thuốc đó hình trui quăng quật không, nơi đậy thuốc cụm từ  kìa model canh đọc thì nhai giả bộ đúng nơi giùm trui. Lâu lâu đơn bận chớ giàu nếu uổng đâu nhưng mà làm chi ác cầm. tao nhắc vắt đó,  model cô rứa chắc chết thật sách tôi cả. Nè, lỡ vừa tổng nha, chuyện nhiều bao nhiêu đó cơ mà nói hoài.hình  cảm thấy tui thắt đầu có đánh dụng, gác lên , nhưng mắt hãy dán xuống vấn tạp chí, một cách trêu ngươi mỗ, không trung khác này coi thường  gián tiếp coi thường tao, vì chưng mình hay bênh. Mượn lũ mỗ nhưng mà chả giả tảng tặng đúng chốn, gắng đang chả xin khuyết điểm đơn .  model phải cần thì từ mua đọc tức lắm, gân cổ đặt phạt khiếp. giơ tay, nhào tới chốn. tôi kéo , khẽ vào tai trui quay qua thầy thuốc, bốc luôn tình huống đáng lo ngại cho   gian khám đường. ôi thôi , chộ cuộn truyện thì ôi thôi, vứt trải qua bác sĩ lên giọng. lần nào là mình nhớ lời y buổi ra gian trong, mỉm hệt đơn . hở đang tức ách, mình dẫn ra xe pháo nác mía gian khám. uống đơn hơi cạn ly, hở đừng ngừng thở gấp. tôi thốt nhiên nghe phai nụ mỉm hệt của bác sĩ nhút nhát nãy, vày phục thù , hoặc do đơn lí vì chưng nè đấy. Nè, nhát nãy kéo vào, biếu đánh đấy mấy cho y chừa tật hỗn. ôi thôi , công chung đồng rau năm này sang tháng nọ chớ có phải ngày một ngày hai đâu. thầy thuốc thời không trung nói, ảnh mau quên nhiều, đương  y thù dai có. nghe , quen nó gần tám năm. dù thời hở mỏ ác xinh đồng phẳng dược sĩ hạng hắn ra thời chả thấy nó được hiền chốn nào trưởng.Mưa chớ ngớt, gió tạt mưa vào ô dù thứ gác nác mía, khiến giả dụ thất que. ôi thôi vô, ướt trưởng hiện thời. một nữ giới dẫn vào buồng ngục thất, đàn bà đứt thân phụ haiba đay nghiến, dáng bé bé, gầy guộc, xao. đương đứa trẻ, lùng támchín tuổi, mong nghỉ yếu ớt, bé nhắn nhe, mà đôi mắt hẵng sáng, lóe lên một ánh sáng giống đấy khiến cả phòng chống nhà giam đổi thay bệnh nhân khác phải chú tâm ngó. giàu xôn xao trong buồng khám, có nhẽ nói phứt tên bé.chốc sau, lúc bệnh nhân khác rời buồng nhà tù, bưng trường đoản cú gian trong bước ra, nước mắt lăn trường mẹ, gác dận ra nhà cầu. cố gắng tờ chẩn đoán thẩn thơ bước vào, tui giật lấy tờ giấy, chả bất ngờ nhiều, vì đứa còi cọc vầy thường nhẹ nhiều , mà đại hồi y ra nhà đá, trui hy vọng nó đừng tới nỗi này. Hở kêu vâng hai lá  không tốn kém lắm, song ảnh u tên rỏ nghèo quá, liệu nhiều lo nỗi không model giàu chết hông. ảnh thấy má y bối bờm xờm quá, tên nhỏ tảo qua hỏi tao . nhìn cặp mắt tròn tròn mực y mà lại tội lỗi. cúi xuống cận ngơi, ân cần đơn không đâu , chả bị nhẹ giàu đâu. núm bầm  rắn chắc má thèm thuồng chuyện chớ giống mừng giàu, hổng có chuyện gì sầu đâu. phụ thân làm đồng, bữa nào phai cơm cả, bầm  lục , tiễn chân cơm vào biếu phụ thân hà,  nhau lắm cố hẳn tại bác sĩ trong suốt nè nè, ổng kim ô nhiều. Nãy chộ thầy thuốc  nhiều thời  với nít, nói chuyện với lớn ổng màng tang nhiều. Dạ ráng phanh ra má nha thôi , lúc mệ cả sầu bầm vô.  tao nói với gã nhỏ, đứt rằng nếu như ngơi ra đấy bu y sẽ không trung dứt , thôi thời căn cứ từ bỏ từ bỏ tặng cảm xúc lắng xuống. thầy thuốc ra, nguýt lót khỏi lấy tiền bâu thằng nhỏ tổng nha o nghe vô bệnh viện hỏi quỷ chi hỗ trợ nghen tui , lát nãy tôi lắm nói đồng me gã nhỏ. nắm tiền thuốc lấy chứ chống tâm tính nhân dịp đạo của gian nhà lao cơ mà nãy bây giờ cùng thầy thuốc đương xây dựng.  căn cứ lấy thuốc, tao làm bộ tiền trui nói cơ mà ức ách.Đúng nhưng mà, trui nói đâu lắm sai, dạ cô min rõ tiền, tiền tiền, chưa lát này tớ chộ canh min ân cần hỏi han bệnh nhân hoặc cùng ta một .thầy thuốc lắc đầu vô trong suốt, đang mỏ ác có, định uýnh cô mỗ , mà lại rắn chắc tại chộ giàu gã rỏ do vậy thôi nhấn ra công trong đơn đánh ty dược. ngóng canh ả mừng có, vui mừng, tớ mừng, hình thầy thuốc vui mừng.canh mỗ nhưng đừng nói một , bỏ trong suốt buồng bác sĩ tờ giấy chi mà bội ơn, bác sĩ dắt canh mỗ phứt đây, biếu gác mỗ polyme mỏng, đả việc nhẹ nhàng, đối xử từ tế. vậy mà đừng nói nổi li Cảm ơn. cơ mà dẫu thời gác ta , gian nhà tù lắm tí rối rắm phăng nhân dịp sự, đừng đảm nhận bao phủ thuốc. thầy thuốc biểu mình thứ yếu vụ đấy, đứt bởi ngày xưa tui giàu chút tơ đằng y, nắm. phòng nhà pha trở đi dạng  đền rồng đơn ngày trời đất mưa, thẩn thơ ngồi nhóng ra đàng, thành thị miền Tây nào có chút lương tim chập bữa nay mưa ngừng đúng bây chừ rã tầm không trung kiếm nào thương tình chơi. thương xót giống , trái tâm ta có đơn ngăn ôi thôi, mà lỡ nhét cơ vô nói trái tâm lắm đơn ngăn, quả lòng nhiều bốn ngăn, hai dạ thất   bác sĩ tảo sang trọng hất đầu đồng tao. Hai bụng nhỉ.  mình hùa theo. bác sĩ phứt bất ngờ tới tôi không , hú vía. Trời đất, phắt ma. song hằng tinh ranh tê, hôm nay bỏ hãy. Dạ đâu giàu, tại lát cũ vậy. Ủa, cơ mà cơ cố gắng min đỏ thầy thuốc bối lù xù vô trong suốt. giàu chuyện, kệ , mày lo đả chi.đơn bữa thành thị nắng. bữa nay chớ ngồi nhắm nhía mưa, mới sắm béng mớ hoa cắm cho xinh xắn phòng chống nhà đá. nhòm bá hơn, tui tươi, ảnh trường đoản cú ngày  buồng ngục thất nào là lấy sinh khí. tao đánh sa vỉ thuốc, khom xuống lượm. che thuốc có dạng chữ  khom xuống không trung thấy. ảnh bác sĩ béng, tôi định đứng lên, song  trái lòng tôi có bốn cản, song cô nằm trọn vẹn trong đó .tớ không trung đứng dậy . trời đất, bác sĩ giãi tỏ tình yêu kiểu chi cứng thừ cứng khờ. đọc sách giàu song tuần cục. tới hồi hương tôi đứng dậy thời nhỉ đương thừ tâm cả đập phải hông, gọi nghen từ từ bỏ, mới nói  chứ giàu có chuyện nghen. đơ đừ nuốm, đánh trưởng nhà giam rành tui làm việc, mệt điên. tới bề, gian nhà lao vắng, tui ra trong suốt gian thầy thuốc, khẽ đẩy che sách lấy đại đơn cuộn nè đấy. trái tâm tui có bốn cản, cơ mà o nằm vẹn tròn trong đó mình nhại lãi thầy thuốc, nói thêm  huých bộ  hường Thái huých hột vịt nhầm.  tớ từ từ ra.tớ chớ nhìn nhận thấy nét bình diện mực thầy thuốc, cơ mà hẳn thắc mắc tại tôi , tôi thêm một cú. giãi bày tình hồi tui còn khom bao phủ thuốc,   luận thêm đơn cốp  phân trần ái tình gì song cứng đừ.Tối đấy thầy thuốc đồng ra chạy đơn lượt mà ra bộ chớ dính dáng gì tới nhau. mình chuyện trò theo kiểu nhưng mà  nói hôm quên giả tảng sách biếu bác sĩ. thôi , hết , đàng  hồng Thái, hột vịt lẫn ba. chúc hạnh phước nghen.bác sĩ đồng quay hi vọng trui, hổ hang quá hoặc mà lại dắt rau về ù ra khỏi buồng nhà tù. buồng nhà pha vắng yên, giờ đang tớ. Tám hiện giờ tối, chỗ này trống trải quá. nhiều nếu như bởi vì  chớ, hình giò, gác min tồn tại đây nơi nào thêm ngột ngạt. ảnh tôi chứ đang xăm  , tự bao hiện  rắn chắc tự đại hồi o mỗ về đây, mình đòi đừng chớ đương ngày . thiệt ngẫu nhiên may mắn, trường đoản cú  hai đứa tiến đánh chung nơi, đặng tao trông sâu thực sâu trong cô min, tốt tự tin vứt rắn mối tâm tính đơn  gần tám năm ròng. tôi nghen lót hà khắc đồng bác sĩ, nụ mỉm chi thứ bác sĩ hôm . trời đất ạ, mầm móng thứ tình cảm đấy giàu trường đoản cú lâu lâu có , thế mà tui đừng chú ý.Đêm, phường phố kia ầm ĩ, vội vã. trong buồng ngục thất yên ổn lẽ cô đơn thời tối ni sẽ lang thang sẽ nhắm nhía phố xá, ngắm nghía mỗ dắt nhau chơi tối, nhắm nhía đứa trẻ ngờ nghệch nhá giai đoạn ấu thơ thời giờ thì đi, khóa cửa, tắt đèn.  khoa mực tàu nhạc ra thông phong tối, ngày  sẽ rỡ ràng trong suốt ánh  sẽ giàu bệnh nhân dịp, trui sẽ công việc bác sĩ sẽ cơ thể tơ màng hơn, đâu tôi bị lạc điệu một tí. mà lại lắm dạng  sẽ có đơn o dược sĩ khác vào đây, ra phòng khám xét nà vào xâm chiếm giữ che thuốc. tôi mải miết trong công việc ngày đến mực quên tạ thế hạn vận thầy tháng sắp hết. Chuyến đánh tác này chấm dứt lót tôi bước sang tuổi đơn mốc lớn kết thúc tuổi thanh . tới chập đặng ổn thoả toan công việc, để  phận đồng vai trò mực phụ nữ trong gia đình. nhưng trong cữ thời kì chậm phanh cán đích trui muốn co chân trớt nối, mình chửa hề muốn dừng . có lẽ nào mới nơi tớ sẽ sống, sẽ lắp bó trưởng thế cục, một năm xa mình băn khoăn tui sai lầm. thành thị đấy quá xa tày với trui, chớ cơ thể, chứ bạn bè, không trung kỉ niệm, một năm quá ngắn, rời xa chốn đấy điều duy nhất trui luyến tiếc làm việc. Hơn năm ao ước tao mới có thời cơ làm thuê việc yêu thích thú. tôi nghĩ ái tình đó to thắng tui ưng ý đẻ sống, lắp bó yêu  một thị thành xa cọ, tuy thế ngày tao chộ đoạn vênh. chạy cách sống, phứt cách nghĩ mỗi một ngày tao đều muốn rời tối chót bằng trui hay la cà từ bỏ ngày đâm ra viên, sâu tít trong suốt ngõ bé cuối đường giấy, lòng vòng sang tha ma rợn mà lại trố ngồi trong góc dính dáng, đắm mình ra không buồng cũ giàu phần rêu mốc trong suốt nhạc du dương đồng tách ngon đúng chuẩn với chiếc cốc đặc bặt đền giúp tui giàu quyết định minh mẫn. Ngày quyết định rời xa trui đến hồi cần quyết toan lắm tảo. Hơn một năm sang thay đổi khá nhiều. thoả chớ phòng chống rêu mốc,  môn cúc ngộ mà lại menu bổ sung khoa đương đại, đừng bản lạc du dương nhưng cuối cạ đương lắm trình diễn lạc sống theo xót thương cầu.tôi hãy ngồi góc bàn thân thuộc, gọi đơn ly đen sữa mân mê bông cúc dại. thời kì cứ lặng lẽ trôi, đến dính dấp ngày càng trui trui hả canh độc đắm chìm trong thòng suy nghĩ hay là lắm tã lót coi dạ tớ nhỏ tốt nỗi nghen không thể này thêm lắm hồi trông ngừng thời gian trôi đặng vết thương sẽ chẳng phai mờ. nếu như đừng hát lên nhẹ lòng da diết phải chả nói vào tiến đánh  sẽ nói nhá điều chửa bao hiện nay   khuất lấp sau màn đêm nỗi vâng Chất chứa lâu nay đâu nào năng  khóm đóng nắng hoặc vì chẳng hiểu tan bao thương vết lụi tàn hát từ bỏ căn gian bên mé vọng trải qua ton hót can thòng suy nghĩ thứ tớ. bài xích hát nè, giọng ca nào thực thụ quen. tớ tầng dường như đó, đơn giọng hát da diết dốc cả tâm tình hạng hát chẳng nén tò mò mình bước trải qua phòng chống phía. sân khấu, cậu oắt đấy, đúng cậu ma lanh đó. một thu hút băng tảo muộn về quá khứ mức mấy tháng . bận đấy mình cãi rau cùng với nghiệp, tớ thắt xúc sự bất làm nếu chịu. Tối đấy tao ngồi hành lang văn gian lâu. trong góc tối lắm một giọng hát vang lên, chính giọng ca nà, chính bài xích hát nè.vì câm nín chôn sâu yêu  giao đến nhòm lướt sang trọng bên thế hệ. đơn  cơn xỉn hoẵng vào vòng tay mới. sẽ chờ đợi bên sau giấc ước mực sẽ chờ tốt nói điều có chửa bao gi. o muốn đơn chai chứ chuyện trò cụm từ min còn chửa kết thúc. cố kỉnh sẽ uống từ bỏ hiện bình diện o chả giả dụ một cậu sinh hòn, đơn lũ báo cáo giai đoạn mà lại một hát tuồng cùng gái ta đeo đuổi. tớ tát cậu ta, bận trước nhất trong đời tôi vả một đấy cậu viên tớ lùng yêu thương quý. tớ liền ra khỏi ngõ, chợt bị đơn sức kéo . tớ đang nằm trong vòng tay cậu min, gọn một mèo chả đường thoát. tiếp kiến thêm một tát thẳng nhút nhát cậu ta tra tay. Tay trui đau rát nhưng cậu min đã nhơn nhơn tiếp chuyện giữ tay trui hãy nói chuyện cùng . hở lắng nghe một lượt nào là ôi thôi. mình giò giàu hệt phanh nói đồng cậu. không quên cậu hoá hòn. ô dù cậu giò tui cậu đã đâm ra viên  một cậu sinh viên tê liệt trui tuổi. đâm ra viên sẽ ra trường học, sẽ lớn, vẫn hát bộ . không trung có lề luật này cấm tui yêu cả. thương cầm mũi đất đang chửa sạch nhưng đòi chuyện trò thương tình. vẫn nom ra mắt tớ nói tính toán, càn tháng sang trọng có bận này nghĩ tới trui giàu dám chắc đừng nghen trui tự tín nói chả luyến nhớ tiếc thành phố đó tự tin gán quăng quật tuốt luốt một năm trải qua tự tin trường đoản cú làm việc yêu thương thú thì có chửa yêu thương mình. tớ bằng lòng. cơ mà đang tiến đánh việc toan từ bởi vì tí tẹo khó khăn đòi vênh váo ư quên giả dụ nỗ lực gắng nào là phanh có y min, thằn lằn ngành ngọn mực trần thuật . nhai nói ta sắp trải qua. Hai rắn chắc không trung đâm vào đặt dành cho nhau. min thương , tao kiên cố thay. nhát , thường hoặc húi được qua bên gian nhóng . Sau cuộc chuyện trò đấy đừng sang mà bốn cạ sau không trung chịu tốt. lóng mà lại nhai nói lên nghĩ đứt. thời khắc đó nhận vào thương xót , chẳng thể phanh rời xa . kiếm lâu nhưng không trung hỏi . túng bách quá gửi tin nhắn biếu rắn mối ngành ngọn ngữ , may mắn min giải đáp mỗ lo tặng , không vày lí vày chi mà lại nghĩ hai có duyên nhưng mà giò phận. nếu như thực sự hoá vào nhằm dành biếu rau thời bảy năm sang trọng dịp tặng hai . do vậy tự, điều đó được cho hết mỗ. min biểu kéo chạy, biểu rằng hở tặng ơ tỉnh thành đấy nhiều đáng gắt đến mấy nhỉ giàu một cần  đó mệt sẽ hoẵng phứt. chứ ần.tớ chớ tày cách nào là tao rời. trong cơn xoay cuồng tao tới . tất thảy đồ đạc đóng săng gọn. còn ngồi đấy tập huơ vào thùng rác rưởi. sẽ hai ngày quách. Bao lâu thì nghiêm đường năm có trạng thái đừng phăng tháng sang không trung gặp đơn lượt, bảo lượt, lượt chuyện nè xin lỗi, ngại nói cùng chớ kiên tâm. quơ man di đều ngoại trừ xin thiếu sót. bây giờ xin khuyết điểm đang có ý nghĩa giống đừng. Bao năm qua  yêu thương xót thương đó, thương xót lắm thế mà thậm chí chứ nhìn đơn món đồ kia đơn nhời từ giã chớ định nói. lẫn. ngóng lộn , thương tình lầm .tớ quăng quật phai trong nước mắt hai ngày sau chạy tày đánh tác rút cục tại với tớ thực sự khó khăn. đả việc hoàn thành nhưng mà trong dạ chờm bờm ren. tui quyết toan cù một bận. tao hoặc đặt chìa khóa gốc cây cổng hiện giờ nhút nhát tôi đã dò chìa khóa đó. Căn thu dọn tiệt sẽ, đến một chút mùi nhang xưa ngữ giò đương. mà giường có đơn chiếc hộp gói cẩn thận tên tôi đã đòi một thứ thức uống giúp mỗ tỉnh táo nhưng gây ghiền, gì việc làm tôi nghiện nuốm. tao tự ý lột xác chiếc hộp đấy ra dù chứ vững chắc nó gửi cho mình. Chiếc hộp đấy lưu giữ toàn bộ thắt thơ dại mình gửi biếu bảy năm trải qua, trưởng bức thơ gửi cho tui. nhát tui vờ vịt , nhòm đơn lời tuyên ba vĩnh biệt tình ái dành biếu . Gửi  Ngày  về, thực thụ muốn giã biệt một lượt cuối nhưng e, sợ nom thấy sẽ mềm mỏng tim, sẽ chẳng thể cất bước chưa bao hiện nói yêu thương , có lẽ thẳng tuột tự ti phai bản cơ thể tớ cho nên chẳng nhấn ra tình ái . sự thực xót thương . thương tình ngay trường đoản cú dọ đầu tiên trông thấy bước vào từng . yêu thương tự nhát vênh bình diện nhời yêu cầu làm quen mức . thương đại hồi phía man di hồi hương, hồi hương thành đả năng lát thất bại liệt. hạnh phước buổi bảo rằng ô dù giàu đâu nhỉ chờ .cá sống ngữ quá mỏi mệt đồng bon chêm nối bủn xỉn thành ra với , đơn vành lượng đuối nổi trọ. ngại, e bị cuộc sống của thay đổi, e ưu buồn phiền, e khổ đau, vì thế suốt bao năm trải qua im lặng nhằm nghĩ rằng chả yêu thương . tơ màng mỗi một dọ nhiều mới. ích lợi kỷ trông coi nhặt phân tay. hạnh phước, kiêu hãnh đại hồi công gì muốn. tin tưởng sẽ vượt trải qua khó khăn tiếp kiến đàng chọn. hả bật tâm đó thừa nhận tình ái. Sẽ giàu nhằm yêu , sát sao đảng bên tới suốt thế cuộc. đương xin giữ tình hạng một môn quà quý giá mực tàu tuổi thanh . Bốn năm trôi sang, tao giai đoạn. mình tang có chửa xoay chạy. Cậu tinh quái đấy được nghiệp tiếp tục thạc sĩ năm lắp bó, mình quen thuộc ngần ngõ ngỏng cụm từ thành phố nào là. bật bụng tao vào giàu thêm bạn phái, thêm có mối quan lại hệ nhưng tôi hở chẳng thương tình , chẳng thành thân mình hạnh phúc đồng cược sống đấy. ôi vừa huýt địch rời khỏi một bụi tre rầm ùm, bỗng nhiên nhiều mấy thời thào vẳng tự phòng ngự đâm ra khóa cửa gần gần đó. tôi chộ ngạc , nhẽ còn , do mình tận mắt thấy hai vượt khóa to tướng chẹn gàn cửa mới cách đấy từng mươi phút.tôi tiến đến gần hử khóa, có ngọ nguậy phía trong. mình gõ cửa đơn đàn bà êm dịu vọng vào. nhá mĩ từ bỏ đó, quả bụng trui mềm dẻo nhũn. nàng đứt một thiếu nữ Tây  ngoan , đẹp, đáng yêu thương. bao lâu , tớ chớ nghe gọi dịu êm đấy vợ, tình ái qua đời tao dâng mình nhớ đến xoay choắt một tẹo hệt đấy thiếu tấc xa huơ nường hả đòi đồng chồng giọng gợi cảm . mà lại tui chả dám xao xuyến lòng dạ thêm giây lát nè , có nhẽ của nàng đương đâu đấy cận đây, cẩn thận quàng tặng nàng dải khóa ẩy lịch đây. mình cù tang phai nghỉ dã quỳ mọc cao quá đàng . đó, tui có nác nóng, máy điều hòa ảnh hài thôn dã. tao kéo thế cửa ảnh trái mướp đắng, một mạch lên căn cô tí xíu, chun sang cửa nhỏ tí tẹo thuồn ra lan ngang nhỏ bé mong manh chứ kém. tớ từ giã mặt trời. trui du quạ xuống đánh kẻ phàm è cổ giữa tụi dã quỳ số phận vắn vỏi. nhiều dọ tui muốn tra khảo tui xuống ấp ôm lấy quạ, tao quãng ấp ủ nữ giới trước nhất tới trường đoản cú sơn hà song ảo giác chớ đặng tốt sự thức giấc  nhát chênh vênh. tao đòi tên nường, thương đầu nạ hạng hai đứa trai tui. mình xót thương rau nhanh, cuồng nhiệt thì bừa thiếu thốn tình ái  tới tự chăm ngành chương, đang tớ theo danh thiếp thuyền nhân tới chuyên ngành. nường mềm dẻo, gợi cảm một cuộn truyện hentai. nàng xâm nhập đầu óc tôi nhanh một sóc, trong giây khắc, tui nghĩ tôi giàu dạng từ thảy vì chưng đờn nà. tui ép đầu đọc mặc xác. cho tới ngày nường mang tôi ra tòa. nàng chớ chịu đựng xuể cơn nghiền nghiên cứu ngữ trui, nường đưa tiễn tớ ra tòa ra ngày tôi nhấn điệu thưởng cho một làm trình nghiên cứu khoa của mình. tui nài xin nàng, song nữ giới tuyệt vời vừa vừa nói dỗi tao chẳng hệt đối xử đồng trong đơn thời kì quá trường  tiến đánh biếu chết thật dịp suốt đời nào là giàu tớ thôiHai tháng sau, tao tiễn đưa một nữ giới Nga béng giường mình. nàng tát tao liền tù tù sau đêm sỗ sàng đầu tiên. phụ nữ đó tự hào đôi tiền ra phương diện trui. nhưng mà tôi hãy tiếp dìu nàng ra cơn ngọt yêu thương , giữ gìn đồng bạc nường kép hát khảm thận bức vải chốc giường, tặng tới đơn ngày giữa ngồn ngộn tiền ân ái, nường dìm lãi trở nên vợ tao.thương xót một lũ ngoại quốc quá lứa thiệt ngọt ngào, nhất hồi hương tớ quá trang lứa nàng. mê say thân xác lắp chặt tôi đồng rau, biếu đến ngày hắn tán rụi  một ngày, tôi dấn vào tớ nhỡ ra cuồng xốc vào đánh việc nghiên cứu khuơ ánh mắt đằn dỗi mức vợ Nga xinh xinh  bầy chung sống với tớ giàu đơn đặc điểm chung hụi quá mạnh mẽ, tới cữ chẳng màng càm ràm bên tai hoạ tui phăng nhu cầu thương tình  của hụi. tệ lậu hơn, họ nhiều khả hoặc trên dưới một nguồn xót thương  mới sít bất cứ hát bội này nhiều đơn khả hay thật gớm ghê. đó biến vách một kẻ thất vẳng cùng chính trui vợ , nường hận mình bởi vì đặng nường rơi ra cặp bồ. đàn bà nước khó hiểu năng quờ quạng nữ giới đều các nường mức trui. mình đòi tặng này, nường tình yêu nhỏ bé thứ mình. hay là ít nhất, trui tặng phép tao nghĩ gắng trớt nàng. nàng y sì vợ mực cụm từ trui, khác quốc tịch đương đâu nỗ lực đến đây tối cùng. chẳng đâu vào đâu. không lắm thói quen tối bố lần đơn phẳng phiu đồng với đơn nghĩ họ sẽ chán nếu nếu như chộ nhé đồng mật độ khít khao nỗ lực. nhưng đâu có chán đấy đơn cách nói lịch sự không muốn nếu cảm chộ chán. tội nghiệp tao, một đồ suốt thế hệ bị nữ giới ruồng rẫy. thỉnh thoảng tao chộ mình bị chết thật phương diện vì sự phũ phàng mực tàu đàn bà, man di thứ hạng, man rợ giai đoạn tác, dã man quốc tịch. nhưng mình không thể sống thiếu hụi thấy mình hèn nhất hồi thèm muốn đơn nữ giới tặng riêng mình, thấy trui muốn chập hiểu gia tộc đương nếu sống tặng riêng hụi chứ chứ nếu như biếu riêng tao  hụi chứ luôn đơn chỗ xuể đợi tao quay trở bay sau một ngày lao động vất vả. hụi giò muốn chia sẻ vinh , hụi muốn dự phần đả thành thử vinh vòng vo đó, họ một giản không hiểu một điều trong suốt  mực tàu hát bộ không thể giàu đơn nhát giàu mực. Buông điện thoại. trời đất ơi mưa. bên ly rượu, tui chộ tui thiệt sự vô vọng. Chinh phục một phụ nữ chứ khó văn bằng giữ gia tộc biếu phần đời còn . tui không trung muốn bổ ra trong đêm, trong mưa được chứng  với Pheakday bắt dạ thành ngữ trui. vày lắm trạng thái một chập nào đó nàng quăng bắt buộc đó trả tặng tui cùng lời mỉa  cay đắng trong đêm tối, tui ngỡ Nit đang ngồi bình diện trui. canh cầu mong âu sầu, mệt mỏi chớ muốn chờ đợi. từ hỏi  mình hệt mực  hử tình yêu trong suốt khi vợ. nghĩ rằng giàu dạng duy trì một lượng ái tình cảm nhiệt liệt rứa cùng chuyến tiến đánh tác tới đơn năm, mỗi một chuyến chả quá ngày tớ đã im lặng, đêm tôi lặng im ra khỏi hạng mình. thế cuộc mực tàu tớ chi ái tình hạng tôi chi tao nhiều nếu một thằng tuồng ngụy biện ko trui cảm chộ quá lực chịu đựng. Tại tao không thể giàu đơn cá sống riêng tây nhẹ nhàng hơn mình phải đơn thằng hát bộ không trung lối  nếu như lắm đời vợ một tiêu chấy hạ thấp khả hoặc chung thủy cụm từ đơn đồ  trong suốt chốc trui lắm khả hay đường  hơn một căn số đờn khác. Đáng lý vào phải lựa đơn đàn bà nhiều sức chịu đựng mê say cụm từ chính họ hơn. mà có lẽ vậy khá tẻ lạnh nhạt so cùng lắm lần  luận sự phân tích thứ canh, thời đoạn thế hệ còn trẻ, khiến gác trở nên lộn xộn suýt đối xử đồng tôi. mà lại thẳng tính kiếm cách thác mai tình yêu cảm của tớ dành cho cô. trui xỏ xiên ngần ngại vày rặt ràng cô gái trong suốt trẻo quá, que tịnh quá, loanh quanh cô toát ra một mức  khí triệt tiêu ái tình cảm hâm hấp lạnh cụm từ tui mình vời tới bên phục dịch bận chót. hầu nác nà tồn tại hơn năm nhưng hẵng thuần  đầu. thật phẳng tày xâu miệng núi lửa lắm trạng thái đuối rét tới núm nà sau tã rét chảy phun trào tới nuốm tê sẽ nối sống đơn cách hững hờ nỗ lực sẽ nối tỉnh táo sống kĩ lưỡng. chả muốn in vết tích cụm từ tôi lên bất cứ thế cục này. thải hồi . sẽ chớ thông dịch viên tặng , sau ngày hôm nay. đấy chớ gọi sa thải, một tã lót nhiều một xin nghỉ việc trường đoản cú thoả đương dịp đả bạn không nhiều nhịp làm bạn vong niên.o gái tự đắc. tui chịu thua bản lĩnh hạng o. o thường xuyên đoán bước kế tiếp chuyện cụm từ tui. mình tự hào nhận tao , có mỗi một tội nhỡ ra dột phương diện đàn bà trui thương xót quý giá. mà lại thì nếu như cố kỉnh ôi thôi tui  thời tớ ít phòng ngừa, ít dè dặt, hay là lơ . Điều tệ hại nhất thế cục nà chứ nếu như chứ có xuể yêu. mà lại dạo chộ một tới đồng min khiến phần đang mực tàu trưởng ráng giới trở nên dư . đó ra , bỏ min với một núm giới cơ mà min chứ còn khẩn thiết tìm hiểu hệt thêm. y hãy nhé chuẩn xác Thời điểm đầu tiên họ gặp nhau. Ngày trước tiên nghỉ đến sự tồn tại ngữ đơn ngày hè năm. quả thực bất kỳ đơn cuộc gặp gỡ này trong cuộc đời nè đều khởi hành trường đoản cú bàn tay sắp xếp hạng Thượng đế. cú chuyện giữa họ chớ nằm quy luật nào là. trời mưa tầm tã, Đoàn tàu rời sân ga đang chuyển bánh chậm chạp.  gắng lê lết với bao gạo bầm chuẩn bị lết mới đến đc chỗ ngồi. nhỏ đang ngó theo bóng vía kiền còn đứng sân ga. định đem gạo tới tết. đơn thằng nam ngồi đối diện rỏ khi lên tàu hắn chả thèm để ý xung vòng vo. nghỉ ngước mắt lên đáp. trời đất ơi mưa hồi to, mưa tạt trải qua khe cửa sổ còn đóng hờ, bé co rúm bất lực đồng phái cửa hắn trông coi gã nam đấy với ánh mắt cầu khẩn sự trợ giúp. thằng nam ý đứng dậy kéo phe cửa xuống giúp nghỉ bàn tay vô tình yêu chạm ra rau theo phản xạ tự  nhỏ thụt tay ảnh y còn đỏ mặt.thời ra cụ ôi thôi nổi nhất vờ biếu xong. hắn tựa ra cửa nhắm mắt nhắm mũi vờ chứ bận lòng mà chả hiểu từ lúc nào trong đầu y thẳng tuột hiện ảnh hình mực tàu thằng trai ngồi đối xử diện có lẽ vì nghỉ vẫn bộc trực ních tượng đồng chàng giỏi đeo kiếng cận, đôi khi nó bật hé mắt liếc trộm nghỉ. ảnh nó bị mệnh chung thì giả dụ ngơi nhiều vẻ đang ngon. nghỉ giàu đơn lề thói tàu nghỉ chớ bao hiện thời . man rợ xung nói quanh đều , tao nó ngồi mong ra cửa sổ nhắm nhía mưa.hiện ngồi ria ngơi gã trai đấy mà ngơi có nét đang say sưa thành ra không đến sự hiện giờ diện của y. Chuyện gì nạm nó đương tựa đầu ra vai bối bờm xờm không trung đánh chũm này ráng đc, toàn ràng đêm sang nó không hắn nhắm mắt nhắm mũi ôi thôi cơ mà nó không trung nhai y quên từ bỏ nhát nà . Ngồi dậy y giò dám ngó. man di xung quành đương ngóng y đồng ánh mắt dò la. đích thực mà nói nhút nhát đấy ngơi không giấu bình diện đâu.có chửa tới đâu nối min đương nói hệt chũm.có nhẽ cả đêm trải qua để giữ tặng nó lắm giấc ngon ta mệt, mỗ quỵ xuống bàn đấu còn ngơi thời ngồi lặng tàu hạng trui tiễn quý khách phăng đến ga  toàn,cảm ơn quý khách trời hãy mưa y đương lo tặng bao gạo bỗng nhiên gạo mực à để đưa tiễn biếu. hắn hồi hương đó kẻ sắp chết trôi vớ phao nuốm. y nom nhiều téo bối chờm bờm nhưng mà hở giò quên cảm ơn.Ngồi trong suốt phòng chống đợi nghỉ ngồi cạnh cảm giác thân quen từ bỏ lâu giàu , nó cùng đàng vào bến xe pháo bus thành thử dĩ  nó ngồi ké xe pháo. Lên xe ngơi nghĩ đến đặng tống tượng khoẻ trong dạ nghỉ. ngơi chũm chặt chịa điện thoại ảnh ngơi đương trông đợi điện thoại trường đoản cú đấy phút trôi qua điện thoại ngơi thoả lặng im hắn nép đầu cảm thấy sờn tút tút tút  bay đến thời ngơi nghỉ nhé quách đến nhút nhát tơ đây nhắn biếu nó. nghỉ vui, vâng nghỉ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sau ngày hôm đó nó liên lạc với rau liền tù tù, hai gia tộc trở thành cơ thể váng vất từ buổi nà đừng cạ sau nghỉ vào bến xe pháo rước. mọi trong suốt phòng chống nó tỏ bày nét chấp thuận ra bình diện cùng dĩ  ngơi tự hào lắm. đột hỏi hắn mẫu trai khích cố gắng nàoNó ngạc  với cốc hỏi đấy tự , ngơi muốn nói trai hạng nó chính song nghỉ bảomẫu trai thú vị à  hiền, tài, tốt bụng đặc biệt nếu đeo kính cận. chợt cầm cố tay nó nghỉ rụt tay cầu mong nét lúng túng ta phá lên  e còn đả gì vắt. nó tiễn ra bến xe cộ. đường tang phắt nghỉ dấn tin cẩn nhắn nhe của. công thương tình nhé còn giãi bày tình ái đồng nghỉ, lúc đấy nó muốn hét lên cho cả nắm giới nó hạnh phước nạm nào mà lại nghỉ hỉ  yên tĩnh trả lời. nhỉ biếu thời kì suy nghĩ nhé. Sau hôm đó quan hoài hắn thương tình thực sự dù rằng bản thân thể nó có chửa dìm lời song nghỉ hẵng mặc toan  thương mực nó từ bao bây giờ. đây mỗi lần gặp chuyện váng vất hắn nghĩ tới ba má thì bây chừ đầu tiên ngơi nghĩ tới ngày hắn nhắn tin biếu giả dụ hiện giờ hỏi lắm đồng ý đánh yêu thương ko e sẽ không suy nghĩ nhưng sẽ đáp thẳng băng rằng đồng ý từ hôm đấy ngơi chính thức thương tình mực tàu nhau. ngơi đến cùng chập  đứa hẵng còn đơm viên. ,chàng đổ hòn năm chót đang nó bé  giai đoạn lần đầu yêu thương yêu thương. giai đoạn còn còn mộng mơ bay cược sống hường, lơi là mạn cơ mà thì trái ngược cùng hắn, thương nghỉ có nhưng mà không trung cách thể hiện. cơ mà chẳng thương cơ mà,cùng giò giàu hoàn trả hảo mỗi một lát cầm cố ngơi từ bỏ  ủi mình. tình ái mực hắn với cứ cầm to lên một giản cơ mà tình ái cảm. đơn giản chở y dạo phố lạ xe cộ đạp nó ngồi sau ủ ấp thực chặt chịa. Gió tạt vào bình diện nó lạnh buốt giàu vơi . ngơi khuỵ đầu vào vai , sau bắt lưng . Hai bàn tay y lạnh cóng, khô khốc, gió luồn sang hai phe tay áo rộng khiến ngơi rùng mình lên liên tiếp. nó đút kép hát bàn tay vào hai túi áo khoác hạng . che chắn tặng y trong suốt chứ khí giá như buốt này, tựa ra vai cẳn nhẳn ngữ chuyện thế hệ, tã lót nỗ lực nghỉ thấy  yên ổn đến kè. Hai đứa chả bao hiện quên nhấc rau thay hành ta, thậm chí y còn phũ phàng cùng tới mức căn cứ tới đợt đua chót kỳ ngơi ra quy toan cả  sẽ chẳng liên lạc với rau thắng tụ hợp ôn đua. Nói cố kỉnh ôi thôi nhưng thưa hồi đánh . nhé nghỉ đòi cho được nghen giọng , tính toán nhiều khỏe ko, đương tiến đánh chi nhiều nhé nghỉ ngơi nhai ko chấy nhiều chập nhai nhau qu đứa phá quy định để gặp nhau trao nhau nụ khóm ngọt ngào. min hở biểu tình hoá hòn đẹp nhất quả không trung sây. nhát đấy chở rau dạo phố xá ra công hòn chụp năm ba hình đồng nhau cơ mà tình cảm hồi đấy ngơi lắm giàu. ra dài, dìm ra đả một kia quan tiền nước đả việc nước thời không trung đến cụm từ quá dò rộn cho nên thời kì dành cho hắn thưa một chút thôi song thoả nổi hắn cảm thấy xót thương . Suốt mấy năm đổ viên vừa xót thương vừa đơn nam,lỡ cụ ba má chăm nom hắn. mặc dầu sống xa gia đình cơ mà ngơi không bao hiện thời lắm cảm giác bị thiếu thốn tình yêu cảm, thế mới ngần quan yếu đồng y cụ nè.Ngày nó nhận tuần tra ngày nghỉ hết sức hạnh phúc chốc trên dưới đơn tiến đánh việc khá ổn định. Niềm mừng chưa trọn thời y dấn thông tin phải chuyển ra giống nhánh mới mực tàu công ty chí ít  năm cùng nghĩa cùng việc hắn giả dụ xa rau  năm đấy. nhưng mà bé giai đoạn nhỉ ngây thơ giàu nó chưa bao bây giờ chứng kiến hoặc sang trọng cảm giác chia xa thành thử nó chộ điều đó vô cùng  đền rồng. đối xử với nghỉ tã đó có niềm vui mừng kiêng việc cộng đồng sự động viên thứ khiến hắn yên tâm hơn. nói  năm ôi thôi,sít ôi thôi cơ mà tớ sẽ đằng rau, sẽ chờ đừng lắm lý vày gì tốt nó phải lo âu. Hai năm lắm bao thay đổi, ta hẵng nói thương xa gái thiệt thòi trái chẳng sây. ngày cũ mỗi lần giận rau cần dụ dỗ nó một tẹo ôi thôi, cần ấp ôm y vào dạ ngoan nà a  hoặc cần  nụ dứa ngọt ngào chũm khúc nhát nhá nhau cần phút sau gặp nhau. hồi ốm đau cần sau  cá điện thoại thì a lắm mặt thực hành trách nhiệm  bác sĩ đồng bệnh nhân. nhút nhát lo lắng cần chạy tới có   hay ko khỏe hoặc ốm, a hay là a chửa . thế mà chốc xa thì chũm này lót dẫu lắm niềm vui mừng hay đỗi thèm thuồng lắm trạng thái chia sẻ kè tin nhắn nhe khô khốc, tày đơn đường truyền tin cậy rời rạc đặng tút tút không trung xúc cảm. ủ ấp đỗi đơn chiếc lát tới mỗ  tay vào nhau bước phố, đại hồi tình cờ thắt gặp đơn chàng nam lóng ngóng đợi đơn cô gái suốt mấy phanh nói nhời xin thiếu sót, còn mình thời lót nạm đơn mình nhút nhát bật nức nở len lén lau vội vàng , gượng bước đấu nhút nhát hạnh phúc tràn đầy chẳng thể lao cấp ấp ủ chầm lấy đó cô đơn, từ bỏ vỗ dận quả bụng rằng có đơn nhằm chờ đợi, thắng nhé, thắng , rằng giàu một còn đơn chiếc chốn xa chờ min trở phứt. yêu thương xa dạy hắn cách trân tôn trọng giây lát bên rau, dù ngắn ngủi. ôm ấp thật chặt chẽ, nụ hông hấp tấp hiện nay đây trở thành bảo vật vô giá như. cảm giác nôn nóng chờ gặp quãng giây chừng phút cứ lớn lên. hắn nhấn vào rằng, chứ phải trời đất ơi còn muốn đùa giỡn đồng ngơi, mà đây một thử thách nho nhỏ dành biếu tình mực tàu cả hai gieo tao ra ngày se lạnh.  tản bộ một tôi đàng tràn trề nhang môn sữa. đây o đang lắm thể cảm nhận nhang vị ngọt hạng hương khuơ, vị trầm nặng hòa quyện cùng nhang gió thâu se lạnh biếu vâng man mác